Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

Viết về mùa xuân

Khi tỉnh giấc nơi một ngày mới, cảm giác tiếc nuối hương vị của ngày hôm qua vương vấn tôi. Vậy là, ngày hôm qua đă qua thật rồi, một phút giây lao xao, một nỗi buồn vu vơ, một sự cố gắng đến mệt mỏi...Một năm đi qua cũng giống như một ngày vậy: nuối tiếc và nhớ nhung. Nhưng dường như vẫn không thể phủ nhận nhen nhóm niềm mong chờ, háo hức với ngày mai, với tháng năm phía trước.

Đêm qua, tôi về nhà muộn. Những hạt mưa bụi lất phất dưới ánh đèn đường vàng. Tôi nghĩ đến một câu thơ của bạn tôi :"một, hai, ba chúng ta cùng bay qua bầu trời nhé!". Có phải những hạt mưa đang rủ nhau vậy không? Có phải mùa Xuân đang trở về đấy không? Tôi mỉm cười một ḿnh thích thú như vừa phát hiện ra một điều ǵ tuyệt lắm. Tức nhiên là tuyệt rồi. Xuân mà!

Xuân về rồi đấy!Kí ức về tuổi thơ quanh tôi rất đậm. Kí ức về những dấu yêu trong tôi rất sâu. Tôi đă có bao nhiêu những mùa xuân nồng nàn đến thế! Có mùa xuân nào chiếc cầu Thê Húc cong mà dài quá! Tôi chạy măi, chạy thật nhanh về phía đầu kia của cầu. Mẹ đang chờ tôi. Mẹ đă hứa rồi, mẹ sẽ cho tôi chụp ảnh và gửi cho bố xem. Tôi cố gắng không được ngă nữa, vì quần áo rất mới, rất đẹp. Thích nhất của một ngày trong Xuân là khi tôi được mặc những bộ quần áo mới, mẹ đi xin những mảnh vải thừa ở các hiệu may gần nhà về cắt và khâu cho tôi, chiếc mũ len, chiếc áo len mẹ đan ...Tất cả đều được làm bởi bàn tay của mẹ. Thứ khiến tôi thích thú nhất là những quả bóng bay xanh, đỏ, tím vàng...sao chúng lại hấp dẫn tôi đến thế chứ?! Có lẽ vì không ít lần tôi đă làm bay mất chúng. Tôi để tuột tay, tôi để quên, tôi làm cho chúng nổ tung. 

Tôi cũng nhớ mùa xuân năm tôi học lớp 2. Cả một triền đê xanh mơn man, cơ man nào là cỏ bát ngát, nhìn dịu mắt. Tôi nô đùa cùng lũ bạn nắc nẻ, trêu những con gà khiến chúng vỗ cánh quàng quạc thỉnh thoảng lại rụng một cái lông gà bay phất phơ trong gió, trêu con Vàng nhà tôi, hết đứa này đến đứa khác trèo lên lưng nó mà phi như phi ngựa. Đến tối th́ đứa nào, đứa đấy tranh nhau ngồi quanh nồi bánh trưng luộc chung mấy nhà. Nhưng cuối cùng th́ ngủ kh́ luôn rất chi là tiện thể. Thời gian đó, những đêm giao thừa chỉ có hai mẹ con, bố đi vắng xa nhà. Tôi len lén lấy hết sức b́nh sinh ngoan ngoăn, không nghịch ngợm lung tung để mẹ làm hết mọi việc cần thiết và rồi mẹ sẽ cho tôi viết thư cho bố. Hồi đấy thì chẳng biết nhớ bố gì cả. Nhưng viết thư rồi mà khoe với lũ bạn thì tự hào biết mấy!

Xuân cứ đi rồi trở lại. Mỗi mùa Xuân là một mùa khác, mỗi mùa qua là một tôi khác. Xuân về, tức nhiên là Tết đến rồi. Những ngày lễ Tết lúc nào cũng thật hay, thật thích. Ngày nào cũng được chơi suốt, chơi triền miên. Nhặt những quả pháo sót, rụt rè đốt. Tiền mừng tuổi đem hết mua ảnh,mua chun, mua bi ve...tết chun thành một con rết thật dài...bi ve để trong một cái lọ thỉnh thoảng lại xúc xắc, xúc xắc... ngắm cũng đă thích rồi ...huống hồ gì khi chơi còn được thắng ra bao nhiêu.

Rồi những trò chơi đó cũng xa tôi, niềm vui với Xuân là một đêm giao thừa, đạp xe đạp long rong ngoài đường vắng tanh để cho sương, cho mưa, cho hương trầm bám riết tôi. Một cảm giác rất lạ không thể diễn tả. Hình như là nhẹ bẫng, hình như là trong veo. Tất nhiên không thể nào không kể đến buổi sáng tinh mơ đi chợ hoa Tết được. Hoa là một phần của Xuân, là một Xuân xao xuyến ngây ngất. Thiếu hoa thì Xuân phai màu rất nhanh phải không?!

Tôi cũng thích được dành một chút thời gian bên biển trong Xuân mù sương. Cảm giác ở biển rất ấm. Mọi cảm giác cùng biển đều hết sức tuyệt. Nếu mùa Xuân nào chúng tôi cũng cùng nối tay nhau đi trong nước, để những con sóng xô vào chân một cách thích thú thì hay biết mấy. Tôi sẽ lại viết tên mình trên cát chứ nhỉ? Nhưng sóng sẽ xô tan mất thôi. Có gì đâu, Xuân sau, tôi lại viết. Hứa như thế có được không Xuân ?

Có phải Xuân đă trở lại đấy không? Bạn hăy ước một điều gì đấy đi nào !

BÀI VIẾT VỀ SỰ GHEN TỊ- ĐỘNG LỰC HAY HUY DIỆT ( PHẦN 2)

I feel weak and vulnerable, but take a better look at these truths, I am painfully acute that I am the cause of my failures; I am just overly jealous of them, and I should be proud of their greater achievements. After all, they work hard to earn such credits. In retrospect, I feel motivated to carry out a revolution on myself. I patiently observe the way to beautify myself through outshining mirrors of super models, thank them for their useful tips and dream one day when I become “the lady of catwalk”. I also open my heart more to guys, by following my girl-friend’s advice, as to vanquish them in ten days, and come to my brother for his sharing of success in both learning and life.
Then I see myself run in an endless race to simulate every celebrity, until one day, in the hindsight again, I am deeply reminiscent of my appetite for food cooked by my dear Mom, my lovely characteristic “naïve boyishness” which characterizes me among homogenous genes in my school, and my spontaneous trait that gives birth to creative ideas. I really miss those things, and now, I remain stumped to myself. Seamap guys, let’s help me with such a catch twenty-two-situation?



Written by Pham Thi Le Na

ĐÔNG VỀ PHỐ

Đông đã về, cái lạnh cứ rón rén như gái mới về nhà chồng, chẳng dám bước chân ra khỏi ngõ, sương sớm răng mong manh trên mặt hồ. mơ màng chờ cái nắng lẻ loi, bầu trời nắng mây, những cơn gió se sắt, chia vào lòng người những nỗi buồn man mác. Hình như đông chẳng muốn làm môi ai khô đi, chẳng muốn làm những hình dáng nõn nà của gái phố bao bọc bằng nớp nớp áo quần, cũng chẳng muốn gót chân của bà, của mẹ phải nứt nẻ hơn, chẳng muốn những trẻ nghèo phải rớt nước mắt khi nhìn chúng bạn, thế nên đông cứ lần lưỡng mãi.
Ấm áp tình yêu mùa đông
Ấm áp tình yêu mùa đông
Đông về những liêu xiêu mới thấy rõ ràng hơn nơi góc phố,đám lá bang run rẩy trong gió bấc, chén trà nóng hôi hổi run run trên tay cụ bà được cụ ông nâng niu đón lấy xuýt xoa, cái lạnh dường như đã hòa trộn vào lòng khiến người phố ít nói hơn.


Phố lặng lẽphố trầm buồn, phố dường như hiền lành hơn ấy là cứ đông về. Có lẽ phải tháng nữa vị lạnh của đông mới nếm được ở đầu lưỡi những trận mưa phùn sẽ làm cái rét thêm ngọn ngào, khi đó sẽ có khối đôi tình nhân co ro dưới mái hiên trú mưa, áp ngực vào chàng trai hơi thở mùa hạ của cô gái thật quyến rũ làm ấm nóng cả mùa đông. Lòng chàng trai ước mưa mãi, má nàng đỏ lên, môi chàng thắm lại. những đôi vai gầy dựa vào nhau. Họ yêu mùa đông

Mùa đông đã về phố
Cảm xúc đông về phố

Đông về, chiều rơi tụt xuống, dòng người vội vã hơn trên phố, hơi ấm nhẹ nhàng theo gót chân của cô gái mặc áo đỏ chạy dài xuống phố, nhớ lắm một bàn tay, buồn da diết. Chưa tối một màu đen nhèm nhẹp đã bủa vây phố, khói lam chiều của núi cũng như lạc vào trong phố vi vu lãng đãng. Phảng phất mùi ngô nếp nướng đánh thức chút ký ức chưa xa. Bếp nhà ai đỏ lửa sơm, đâu đó trong góc phố, trong ngõ hẹp nào đó bát phờ mùa đông nghi ngút chum kín mặt người. Đông đã về thật chưa mà sao không giống lắm, đã mấy màu về mà không nghe tiếng rao đêm hay giờ không còn ai thích nữa có lẽ vì thế phố càng hun hút gió. Phố đơn độc trong đêm đông.

Đông về rồi có người con gái đứng nép bên khung cửa số ngóng người phương xa, đôi mắt thâm buồn nắm chặt bàn tay gói mùa đông lại lòng nhủ thầm mùa đông không dài. Mặt hồ vắng,gió đi hoang , hoa khép lại đợi chờ. Mùa đông đến muộn nhưng không chậm. Mùa đông đến cho vừa kịp tết.

Nguyệt Ánh- báo Hà


Read more: http://www.goctraitim.vn/2013/11/dong-ve-pho.html#ixzz3KNMn9N5m

14 điều răn của Phật

                                  

14 điều răn của Phật

  • Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình
  • Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá
  • Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại
  • Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tị
  • Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình
  • Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu
  • Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti
  • Khâm phục lớn nhất của đời người là vươn lên sau khi ngã
  • Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng
  • Tài sản lớn nhất của đời người là sức khỏe, trí tuệ
  • Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm
  • Lễ vật lớn nhất của đời người là sự khoan dung
  • Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết
  • An ủi lớn nhất của đời người là bố thí